Là sinh viên Đại học, đây có lẽ là giai đoạn rảnh rỗi nhất của mình trước khi bắt đầu một học kì mới.
Và như ở bài trước đây, nhân vào đúng ngày sinh nhật của mình, mình có chia sẻ về hành trình chuyển tiếp du học của mình sang UK vào tháng 9/2025 này. Tuy nhiên, hành trình đó gặp khá nhiều trắc trở mà chủ yếu là liên quan đến chuyện giấy tờ (bảng điểm, bằng cấp) và nó có thể làm chậm quá trình chuyển tiếp của mình. Tuy nhiên đó sẽ là câu chuyện ở một bài viết khác.
Còn hôm nay, mình chủ yếu nói về việc “Mình là ai?”
Mình được một may mắn rất lớn khi được sinh ra trong một gia đình trung lưu. Nói là trung lưu thôi chứ mình cũng không dám chắc có phải vậy không, vì có nhiều định nghĩa dành cho tầng lớp này.
Mình có research 1 chút để hiểu thêm về cụm từ này thì có 1 vài chi tiết sau mà theo mình cũng đáng để lưu tâm. Ví dụ như có 1 định nghĩa về tầng lớp trung lưu như sau:
“Gia đình trung lưu là những gia đình có mức sống và địa vị xã hội ở mức trung bình, nằm giữa tầng lớp lao động và tầng lớp thượng lưu. Họ thường có thu nhập ổn định, đủ để đáp ứng các nhu cầu cơ bản và một số nhu cầu cao cấp hơn, đồng thời có khả năng tích lũy tài sản và tham gia vào các hoạt động văn hóa, giáo dục.”
Câu mình thích nhất là việc họ đề cập tầng lớp trung lưu là việc họ “có khả năng tích lũy tài sản và tham gia vào các hoạt động văn hóa, giáo dục.” Và đó cũng là những gì gia đình mình đã làm cho mình. Ba mẹ cho mình một cuộc sống đủ đầy để không phải lo lắng rằng mình không có tiền ăn, tiền học, và chi tiêu. Và cũng vì vậy mà mình cũng không gặp áp lực phải kiếm việc ngay từ năm nhất, năm hai để chi trả sinh hoạt phí.
Theo mình đây là một trong những lợi thế cạnh tranh cực kì đáng lưu tâm. Vì thay bằng khoảng thời gian mà lẽ ra mình phải đi chạy bàn, làm phục vụ, dạy thêm,… mình được tự do tìm hiểu và khám phá các hoạt động học thuật và nghề nghiệp khác.
Nhờ đó mà mình đã tham gia các cuộc thi startup, làm nghiên cứu khoa học, học các khoá học online, làm các dự án cá nhân, hay chỉ đơn giản, là mình có thêm thời gian để dành cho các môn học trên trường, và từ đó cải thiện được GPA của bản thân, mà có thể sẽ giúp ích cho mình cho việc tuyển dụng và học cao học sau này.
Và thật sự là chỉ cần 2-3 năm như vậy thôi, là đủ để thấy sự khác biệt to lớn giữa 2 bạn sinh viên năm cuối hoặc mới ra trường.
Lưu ý ở đây mình chỉ xét các trường hợp điển hình và chung nhất, vì mình vẫn tin là có các trường hợp ngoại lệ
Ví như một bạn vừa có thể học, vừa đi làm thêm trang trải sinh hoạt phí, mà đồng thời còn có thể tham gia đủ các hoạt động trường lớp, đoàn đội. Bạn ấy xuất sắc.
Và vẫn có các trường hợp như mình, vì không có áp lực đè nặng về mặt tài chính, thì cứ ung dung tự tại, lười biếng không làm gì cả, thì vẫn có.
Nói chung mình thấy mỗi người mỗi hoàn cảnh, không ai giống ai. Có người dù không có lợi thế từ gia đình nhưng vẫn cố gắng biết cách tự tạo cơ hội cho bản thân, và ngược lại cũng có một số người “ăn không ngồi rồi.”
À còn 1 loại người nữa, các bạn “con nhà giàu vượt sướng” và mình tin rằng ở thời điểm hiện tại và tương lai, ta sẽ bắt gặp nhiều hơn các bạn thế này.
Quay lại chủ đề chính, về việc mình được sinh ra trong tầng lớp trung lưu, mình được hỗ trợ ăn và học thoải mái. Vì vậy mà 2 năm rồi, mình cũng chỉ tập trung vào các hoạt động học tập, và trải nghiệm là chính. Và mình cũng tự hào vì mình đã tối ưu được khoảng thời gian đó để làm những việc có ích để phát triển và tìm hiểu con người của mình.
Tuy nhiên ở thời điểm hiện tại, mình cảm thấy mình đã trải qua kha khá, và hầu hết các hoạt động tại trường lớp, nào là tình nguyện, văn nghệ, thể thao, và cả các hoạt động học thuật. Giờ đây mình muốn tìm kiếm và trải nghiệm các hoạt động liên quan đến “tiền bạc” hơn. Ý nói ở đây là môi trường làm việc, vì dù sao đích đến của mình 5 năm nữa vẫn sẽ là một công việc văn phòng giúp mình học hỏi và trau dồi các kĩ năng trước khi (có thể) làm các dự án bên lề.
Vì thế nên mình bắt đầu tìm kiếm các công việc để làm, và mình lựa chọn các công việc remote từ các website như trên Fiverr và Jobgether. Mình chọn loại công việc này vì mình muốn làm trong thời gian ngắn, tuy nhiên các doanh nghiệp thì lại không thích điều đó, họ thích ứng viên có thể đi lâu dài cùng công ty, trong khi ở thời điểm hiện tại, có thể mình sẽ đi du học.
Mình bắt đầu làm hồ sơ các thứ trên nền tảng Jobgether, và sau khi hoàn thành xong như tên, email, CV,… nền tảng nầy yêu cầu mình quay một video 2p để hoàn thiện profile. Mình cũng hơi bất ngờ, vì cũng không nghĩ là sẽ cần. Trong đó nó có đưa cho mình 3 câu hỏi và cần mình quay câu trả lời khoảng 1-3p.
Và ngay câu đầu tiên, nó làm mình suy ngẫm, thật sự suy ngẫm và nhìn nhận lại, và mình nghĩ câu này mọi người cũng đã từng gặp, nghe, và trả lời nó nhiều lần rồi, đó là:
“Tell me about yourself” – Kể cho tao nghe về mày. Mày là ai?

Damnn. Mỗi lần nghe câu này mình đều có cảm giác ngại ngùng, không biết trả lời thế nào, nói bao nhiêu là đủ, và nói gì thì gây ấn tượng. Thật sự nó không hề dễ (đối với mình). Thật ra nói khó thì cũng không phải. Chỉ là nó cho mình 1 cảm giác lạ, lạ lắm.
Mình nghĩ rằng, ai lại đi hỏi những người ở tuổi 20s của họ về việc họ là ai được cơ chứ? Vì đa phần (hoặc do mình nghĩ thế) đây mới là giai đoạn họ đang tìm hiểu họ là ai cơ mà.
Đối với mình, tuần trước mình còn đam mê làm này làm kia, tuần sau lại xoay 180 độ, rồi tuần sau nữa thì lại lạc lõng, chơ vơ, không biết làm gì thì có ý nghĩa.
Cơ bản là mình vẫn đang tìm, tìm hiểu những đam mê, và sở thích của mình. Vì mình biết rằng ngồi lướt TikTok cả ngày cũng không khiến đam mê nhảy cái rầm vào người mình được.
Nhưng mình cũng tự hỏi, liệu việc biết mình là ai nó có thật sự có ích cho mình ở độ tuổi này? Ừ thì nó giúp cho mình đỡ mông lung và chênh vênh (cái bất lợi duy nhất của việc không biết mình thích gì, theo mình) nhưng suy cho cùng, liệu nó có khiến mình tự dán nhãn bản thân mình một cách quá sớm?
Một vài trường hợp mình nhìn thấy ở bạn bè mình và từ social media của mình:
Tao học Marketing mà, tao thích creative, tôi không đọc được số đâu, đừng để tao làm!
Tao là dân business mà, tao không biết code, giờ có AI code dùm rồi, lo gì.
Tao không thay đổi được, con người tao là thế rồi, cứ để nó thuận tự nhiên thôi.
…. (Bạn thử điền tiếp vào xem sao)
Ý mình đại loại là thế. Khó mà nói được chính xác vì mình còn non nớt và thiếu trải nghiệm lắm. haha.
Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, mình tự nhủ, vậy giờ có ai hỏi mình như thế, mình sẽ trả lời như thế nào? chưa cần hay đâu, nhưng phải rành mạch và trôi chảy, vì đây là thứ kiểu gì cũng gặp mà nhỉ. Thế là mình quyết định viết những dòng này, rồi tự suy nghĩ cách trả lời thế nào.
Mình nghĩ có thể mình sẽ trả lời như thế này:
“Hi anh/chị, em là Tân, hiện đang là sinh viên năm 2 tại Đại học Kinh tế Đà Nẵng. Sắp tới, em sẽ chuyển tiếp du học tại University of Hull (UK), ngành Business Management. Em rất vinh dự khi là 1 trong 10 sinh viên nhận học bổng 50% của trường, và cũng là người Việt Nam đầu tiên nhận được học bổng này.
Trong thời gian học đại học, em tích cực tham gia cả hoạt động ngoại khoá và học thuật — từ tình nguyện, thể thao, văn nghệ đến các cuộc thi startup và nghiên cứu khoa học. Một vài điểm nổi bật có thể kể đến như: Top 3 cuộc thi Young Innovation Award của Hiệp hội Doanh nhân Việt–Đức, và một bài nghiên cứu được chọn publish tại Hội nghị Tài chính – Kế toán Quốc tế.
Ngoài ra, em cũng chủ động học thêm các kỹ năng như digital marketing và data analysis, và gần đây có làm một số dự án cá nhân như phát triển một app giúp theo dõi và phản tư quá trình học tập – anh/chị có thể xem thêm trên website cá nhân của em.
Rất vui được có mặt tại buổi phỏng vấn hôm nay, và em mong có thể trao đổi thêm với anh/chị ạ.”
Hmm. Cũng cũng phết. Cơ mà cái này chủ yếu dành cho việc phỏng vấn và xin việc, chứ mình nghĩ lúc gặp nhau, hoặc bắt tay làm chung 1 dự án thì không ai giới thiệu như này nhỉ? Nếu mà có ai giới thiệu và nói về bản thân như vậy thì cũng hơi sượng thật ấy chứ.
Vậy thì nên nói như thế nào?
“Hi. Mình là Tân, mình hiện tại đang học năm 2 tại trường Đại học Kinh tế Đà Nẵng, chuyên nhành quản trị kinh doanh. Sắp tới thì mình định chuyển tiếp sang học tại Hull, UK. Mình thích làm sản phẩm, biết một chút marketing, finance, và data analysis. Hiện tại thì mình cũng viết 1 chút trên Substack, và làm vài dự án nho nhỏ cho vui. Cũng không biết sau này làm gì và đi tới đâu, nên vẫn cứ học thôi.”
Hmm, cái này cũng oke. Theo mình là vậy.
Thì thật ra để ngồi ngẫm lại và giới thiệu bản thân thì mình đã viết hẳn một bài viết như vậy đây. hâha. Cũng vui. Nếu bạn có góp ý gì cho mình thì cho mình biết với nha.
Cảm ơn mọi người đã đọc bài.
Hẹn gặp mọi người ở các bài viết sau!
Bài viết này và một số bài trước được mình viết và đăng trên Substack của mình.
Giờ mình đăng lại lên trên đây, và lúc đọc lại thì ối giồi ôi thật.
Ai mà viết thì chắc cũng vậy nhỉ. Nhưng mà không sao. Mình nghĩ lúc đó nó mang lại ý nghĩa lớn cho mình. Hehe.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài trên The Knowledge Explorer. Bạn có thể đọc thêm các bài khác trên blog của mình.
Chúc bạn một ngày tốt lành!
Leave a Reply