Thời gian đâu mất rồi?: FOMO & Mạng xã hội.

Cứ ngỡ là mình sẽ không còn thời gian để ngồi viết vu vơ trên chiếc Substack này nữa. Nhưng rồi ngẫm lại, thời gian của mình… nằm ở đâu kia chứ?

Sau đây là một vài câu chuyện khiến mình nhận ra: mình phải thay đổi, phải quyết liệt hơn để làm những thứ mình thực sự muốn làm — và để không phải nói câu: “Tôi làm gì có thời gian làm mấy cái này chứ!”

Thời gian đâu mất rồi? FOMO & Mạng xã hội.

Câu chuyện 1: Người không có thời gian

Ngày trước, khi mình vừa học đại học vừa học thêm Marketing (thật ra chính xác là chương trình BTEC HND 2 năm chuyên ngành Business Management, mà thôi, câu chuyện đó cũng rối rắm và đầy những sai lầm), mình gặp gỡ nhiều người thú vị — từ sinh viên đại học như mình đến các anh/chị đã đi làm.

Ở lớp Marketing ấy, mình quen một chị hơn mình 2 tuổi. Chị cũng học chính ở một trường đại học ngành Business Management, tối đến lại chạy qua học Marketing. Lý do chị chọn học thêm Marketing cũng dễ hiểu: “Em thấy Business Management mơ hồ quá, nên học thêm Marketing để tập trung hơn.”

Nhưng điều buồn cười là: chị ấy luôn bận.
Đến lớp trễ: “Cô ơi, em bận đi làm, tới trễ xíu.”
Làm bài tập nhóm: “Ê chị bận quá, coi qua giúp chị nhé.”

Lúc ấy mình nghĩ: “Bận như này chắc là CEO mất rồi.”
Thậm chí, học kỳ cuối, chị gần như… mất tích 50% số buổi học. Vậy thì đi học để làm gì nhỉ? Nhưng thật bất ngờ, chị ấy lại không bận vào… lễ tốt nghiệp.

Ngoài kia chắc cũng nhiều câu chuyện tương tự. Ta dành thời gian cho những việc chẳng đâu vào đâu, rồi với những việc thực sự quan trọng, lại bảo: “bận”. Ở một khía cạnh khác, ta hay bận với người ngoài, nhưng lại dư thời gian cho bạn bè thay vì người thân. Thật khó nói.

Và rồi, không chỉ người khác, chính mình cũng bận — bận trong mớ bòng bong của mạng xã hội, của những thông tin, thành tựu, của những thứ “chăm chỉ” mà người ta trưng ra. Mình cũng bị cuốn vào đó, bị overwhelmed, không thể dừng lại. Nó kích thích thật đấy, nhưng cũng khiến ta kiệt quệ, lệ thuộc, và mơ hồ.

Mạng xã hội thật điên. Và nó cố biến ta điên như nó.

Câu chuyện 2: Toxic productivity

Câu chuyện này về chính mình.
Trong nhiều chia sẻ trước, mình từng kể: khoảng 2–3 năm liền, mình cố gắng hết sức — học, thi, viết, tình nguyện, học thêm. Nhưng cảm giác… chưa bao giờ là đủ.
Mỗi lần lướt mạng, thấy người ta “flexing đến hơi thở cuối cùng”, mình lại thấy mình nhỏ bé. Thành tựu của mình chẳng đáng gì, và thế là mình ép mình cố hơn, chạy nhanh hơn, mà quên mất tất cả những gì mình đã nỗ lực.

Mình không dỗ dành bản thân, không lắng nghe nó, không tôn trọng nó — chỉ vì bận đuổi theo những thứ hào nhoáng hơn.

Khi mệt mỏi quá, mình tìm đến dịch vụ life mentoring để được lắng nghe, chia sẻ. Và nó giúp mình vững vàng hơn thật, nhưng đồng thời… cũng khiến mình thấy áp lực hơn.
Các bạn, các anh/chị mentor giỏi quá, làm đủ thứ, dự án chồng dự án, họp lúc 10h đêm vẫn ok. Thế là mình lại ép mình tiến lên, lại tự đẩy mình chạy tiếp.

Rồi bạn biết không? Sau một ngày bận bịu, sức khoẻ lẫn tinh thần xuống dốc. Việc ngồi lại, viết vài dòng blog vu vơ, nhẹ nhàng của mình cũng tan biến. Những buổi tối ngon nhờ lên Substack viết hết những suy nghĩ trong đầu cũng biến mất.
Cuộc sống nhanh quá.

Mình tự hỏi: Bao giờ thì mình viết lại đây?


Câu chuyện 3: Notification

Buổi trưa hôm đó, mình đang ngồi ăn cơm, mắt dán vào YouTube trên tivi, tay để điện thoại bên cạnh — thói quen lâu rồi, lúc nào cũng thế.

Bỗng điện thoại báo: “ABC vừa thích bài viết của bạn trên Substack.”

Damn it.
Đâu đó, vẫn còn 1–2 người đọc và thích những gì mình viết. Đâu đó, vẫn có những bạn/anh/chị theo dõi và ủng hộ mình — trong âm thầm.

Mình chợt nhớ lại những tháng trước, khi cứ 1–2 ngày lại đăng note xin ủng hộ. Nhớ cảm giác cắm cúi viết, không kỳ vọng gì nhiều, chỉ để chia sẻ.

Cái note được mình đăng trên Substack.

Và mình nhận ra: không cần đợi thêm lý do nào nữa.
Phải viết lại thôi.
Ít nhất, phải đưa nó thành ưu tiên hàng tuần — ngồi lại, viết lại những suy tư và trải nghiệm của mình trong một thế giới vội vã.

Cảm ơn bạn ABC đã bất ngờ like bài viết của mình.
Cảm ơn cả những bạn/anh/chị đã subscribe cái blog “nhổm nhổm” này.

Và với chính mình: thời gian luôn có hạn, và nó sẽ chẳng bao giờ đủ cho tất cả mọi thứ.
Vậy thì, mình phải dùng nó cho những việc quan trọng của đời mình thôi.


Kết

Mình viết lại những dòng này để nhắc mình:
Đừng lấy lý do “bận” để trốn tránh những gì quan trọng.
Đừng để cuộc sống của mình bị bóp méo bởi những tiêu chuẩn, mục tiêu của người khác.
Và đừng quên rằng, mình từng yêu việc ngồi xuống, gõ vài dòng, và kể lại tất cả.


Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài trên The Knowledge Explorer. Bạn có thể đọc thêm các bài khác trên blog của mình.

Chúc bạn một ngày tốt lành!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Index