Cảm xúc khó hiểu
Có những lúc mình cảm thấy bản thân cứ không được vui. Không vì điều gì cụ thể cả, nhưng những cảm giác nặng nề đó cứ đến hoài.
Và rồi mình tự hỏi:
“Vì sao mình không thấy vui, trong khi xung quanh chẳng có gì quá tệ?”
Có khi nào… chính vì cứ chạy theo những điều không dành cho mình, nên mình mới chẳng thể thấy vui?
Ai cũng khác nhau
Mình từng đặt mục tiêu A, B, C chỉ để được hơn người này, giỏi hơn người kia, không kém cạnh ai cả. Nhưng mình quên mất một điều đơn giản:
Mình là mình. Không giống ai cả.
Chắc hẳn bạn đã từng nghe qua câu:
“Put yourself in someone else’s shoes”
– Hãy thử đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu được họ hơn.
Nhưng nếu chúng ta mặc luôn đôi giày của người ta, rồi bước đi trên hành trình đời mình – thì…
liệu có thoải mái không?
Mình đã từng thử. Và thật sự, nó chật chội, lạ lẫm, và mệt mỏi.
Hạnh phúc nằm ở đây – ngay hiện tại
Làm sao để thoát khỏi cái cảm giác cứ đi mãi mà chẳng thấy mình đâu?
Dạo gần đây, mình tìm lại được một kiểu tư duy rất căn bản – mà chính mình đã bỏ quên từ lâu:
Biết ơn.
Biết ơn – một điều nghe rất đơn giản, được nhắc đến rất nhiều. Nhưng phải đến khi mình thật sự dừng lại, mình mới bắt đầu hiểu sâu sắc:
Chúng ta không hạnh phúc, có khi chỉ vì… không biết đủ.
Không biết ơn với những gì đang có.
Cứ mãi chạy theo những mục tiêu vô hình – mà phần lớn… không phải của mình.
Một bài tập nhỏ của mình
Bây giờ thì khác rồi.
Mình thực hành lòng biết ơn mỗi ngày, bằng những câu hỏi thật đơn giản:
Thay vì hỏi: “Mình còn thiếu gì?”
Mình hỏi: “Mình đang có gì rồi?”
Và mình nhận ra:
- Mình có gia đình và bạn bè yêu thương, quý mến.
- Mình có cô bé người yêu luôn động viên, luôn lắng nghe.
- Mình được học.
- Mình có một cơ thể lành mạnh.
À, thì ra mình có nhiều thứ phết đấy chứ nhỉ?
Vậy thì có gì mà không hạnh phúc nhỉ?
Sao cứ phải chạy theo điều gì đó… không dành cho mình?
Biết ơn – không phải là ép mình vui
Nhiều người nghĩ “biết ơn” là một cách để tô hồng mọi thứ.
Nhưng không.
Biết ơn là cách để ta nhìn mọi thứ bằng ánh nhìn dịu dàng hơn, tử tế hơn.
Không chối bỏ khó khăn, chỉ là không để nó nuốt chửng mình.
Những điều nhỏ xíu như:
- Ánh nắng đầu ngày,
- Làn gió nhẹ buổi trưa,
- Hay tiếng sóng biển vỗ về…
Chúng ở ngay trước mắt ta đây thôi.
Chỉ cần ta thật sự hiện diện, thật sự cảm nhận.
Và biết ơn, vì mình vẫn còn có thể cảm nhận được điều ấy.
Chẳng phải là nhẹ nhàng hơn sao?
Nếu bạn (và mình nữa) vẫn có lúc chưa thấy vui – thì cũng không sao cả.
Chỉ cần thử dừng lại một chút, rồi hỏi:
“Hôm nay, mình đã có gì để biết ơn chưa?”
“Có điều tử tế nào đã làm cho ngày của mình nhẹ nhàng hơn chưa?”
Bạn sẽ thấy:
Bằng cách quan sát mọi thứ xung quanh thật chậm, cảm nhận nó một cách từ tốn – sự tử tế dường như luôn hiện hữu quanh ta.

Mỗi người là một bản vẽ khác nhau
Và mình (cả bạn nữa), là một bản vẽ hoàn toàn riêng biệt.
Sự khác biệt không phải là sự kém cỏi.
Nó là cái “riêng” khiến mỗi người trở nên có giá trị.
Đừng ép mình phải “đạt được” hay “trở thành” một ai đó.
Vì biết đâu, chính người mà bạn đang ngưỡng mộ…
lại đang mong muốn được sống như bạn?
Một người biết ơn những điều nhỏ nhất – và bình yên với chính mình.
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.
Mình biết ơn điều đó!
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài trên The Knowledge Explorer. Bạn có thể đọc thêm các bài khác trên blog của mình.
Chúc bạn một ngày tốt lành!

Leave a Reply